Người bạn thuở ấu thơ
Tôi và Hoàng Anh chơi với nhau từ ngày đó. Sự có mặt đồng thời của hai đứa tồn tại như một sự ngẫu nhiên: có đứa này phải có đứa kia và ngược lại…
[ black; font-style: italic; ]Thân tặng Hoàng Anh.[/ black; font-style: italic; ]Tôi sợ bóng tối. Nỗi sợ hãi đó có nguyên do từ
ba tôi. Đó là một ngày cách đây mười năm, ba đã nhốt tôi vào nhà kho khuất sau
những lùm cây rậm rạp khi tôi cứ khóc lóc đòi mẹ. Dỗ dành an ủi không xong, con
bé tôi lúc đó quá bướng bỉnh, ba tức giận lôi tôi nhốt vào nhà kho mặc cho tôi
khóc lóc van xin. Khi cánh cửa nhà kho bị khóa sập và tiếng bước chân ba xa
dần, xung quanh tôi chỉ còn màu đen đặc quánh. Một sự im lặng khủng khiếp bao
phủ cùng với bóng tối và mùi mối mọt ẩm mốc. Tôi run lên. Sợ hãi và kinh hoàng.
Lúc đầu, vì sợ quá, tôi chỉ ngồi im một chỗ mà
run như cầy sấy, tai vểnh lên lắng nghe từng tiếng động nhỏ. Tay tôi chạm phải
một cái gì đó rất mịn. Cái đống mịn màng ấy ngoe nguẩy chuyển động rồi cất lên
một tiếng “chit” như tiếng của một đứa trẻ con bị cấu. Chuột. “Á.. á.. á…”- tôi
hét lên kinh hãi, lê từng bước lùi lại phía sau. Lưng tôi chạm phải một vật gì
đó cưng cứng. Một đống bìa hộp các tông cao ngất ngưởng chỉ chờ có thế đổ ụp lên
đầu tôi. Kinh hoàng. Tôi gào lên nức nở, mong sao tiếng khóc của tôi có thể làm động
lòng ba tôi mà tha cho tôi chăng. Nhưng vô ích. Tôi tuyệt vọng nhớ ra
rằng, trong nhà chỉ có hai ba con và giờ này ba đã đi làm, phải đến khuya mới về.
Nếu tôi không bướng bỉnh đòi mẹ thì ba đã chở tôi đến trường. Có nghĩa là, tôi
phải ở đây với nỗi sợ hãi tột cùng cho đến tối. Biết là vậy nhưng nỗi sợ hãi
khiến tôi không ngăn nổi những giọt nước mắt. Cho đến
khi không thể gào lên được nữa, tiếng khóc của tôi biến thành những tiếng nấc
nghẹn ngào. Khi tôi sắp lả đi thì tíếng gõ cửa khô khốc vang lên. Tôi giật thót
đưa tay bịt miệng. Trí óc của một con nhóc cho tôi tưởng tượng ra cảnh ông ba
bị đến bắt những đứa trẻ hư hay khóc nhè…
– Này, cậu còn đó không, Thư Anh?Tôi nín thở.
– Đừng sợ! Tớ là Hoàng Anh đây.Tôi nhận ra giọng nói của cậu bạn hàng xóm. Trước đây tôi rất ít khi chơi với cậu ấy, vì nghe mấy đứa con gái nói cậu ta học rất giỏi và… ghét con gái. Nỗi tủi thân trong tôi lại trào lên. Tôi òa khóc.
– Đừng sợ! Đừng sợ mà! Tớ sẽ ở đây với
cậu… – Hoàng Anh an ủi động viên.
– Hu hu… nhưng tớ sợ lắm, sợ lắm… – Con bé tôi mếu
máo.
Im lặng. Dường như Hoàng Anh đang nghĩ gì đó.
Khi tôi tưởng cậu ấy đi đâu mất định cất tiếng hỏi thì Hoàng Anh lên tiếng:
– Tớ sẽ hát cho cậu nghe, được chứ?
Hoàng Anh không đợi tôi trả lời mà hát vang
lên bài hát: “Hai con thằn lằn con đùa nhau cắn nhau đứt đuôi…” Ở bên trong mà tôi nghe được cả tiếng dậm chân
của Hoàng Anh. Tưởng tượng Hoàng Anh vừa hát vừa uốn éo minh họa cái vẻ đau đớn
của con thằn lằn bị đứt đuôi, tôi cười phá lên, quên đi nỗi sợ hãi. Hoàng Anh
cũng cười. Rồi cậu ấy ghé sát miệng vào cánh cửa thầm thì: “Còn bây giờ tôi kể
chuyện cậu nghe nhé!”. Tôi gật gật đầu dù biết cậu ấy không hề nhìn thấy…
– Dê Đen và Dê Trắng cùng đi qua một cây cầu. Dê
Đen đi từ bên này sang, Dê Trắng đi từ phía bên kia. Hai con dê cắm cúi đi vì
cây cầu rất nhỏ. Đến giữa cầu, hai con dê chạm mặt nhau. Không có cảnh hai
con dê húc nhau rơi tòm xuống suối… Cậu biết vì sao không?
– Vì sao vậy? – Tôi hỏi lại.
– À. – Giọng Hoàng Anh thản nhiên. – Thì tại cô Dê Đen
vì cắm cúi đi mà vô tình chạm mũi mình vào mũi anh Dê Trắng đẹp trai, xấu hổ quá
cô nàng phải quay đầu chạy mất chứ sao. Ha ha ha…
Hoàng Anh cười lớn. Tôi cũng ôm bụng cười: “Cậu
chỉ giỏi bịa.”
Sau những tràng cười vui vẻ lại là một không khí
yên lặng đến ngột ngạt. Nỗi sợ hãi lại bắt đầu xâm chiếm.
– Cậu còn sợ nữa không? – Hoàng Anh thầm thì.
– Còn. Rất sợ… – Tôi mếu máo chực khóc. – Có lẽ ba
quên tớ rồi.
Suy nghĩ một lát, Hoàng Anh gõ gõ tay vào khe cửa
trấn an rồi bảo:
– Đừng sợ. Tớ sẽ giúp cậu thoát ra ngoài…
– Bằng cách nào? – Tôi hỏi.
– Chờ nhé. Tớ sẽ quay lại ngay…
Hoàng Anh bỏ đi đâu đó một lúc. Lát sau, tôi nghe
tiếng lục cục, rồi tiếng lá cây trên mái nhà vỡ lạo xạo.
– Hoàng Anh! Cậu đấy à? – Tôi ngước cổ lên, hồi
hộp.
Một tia sáng ló ra từ phía đỉnh đầu soi rõ gian
nhà kho chật chội và bừa bộn. Hoàng Anh thò đầu xuống:
– Ừ! Giờ tớ sẽ gỡ mấy viên ngói này ra, sau đó
chúng ta sẽ thoát.
Tôi nín thở chờ đợi. Những viên ngói được xếp
sang một bên. Hoàng Anh bước chân lên những miếng gỗ xếp tầng làm chỗ đi xuống.
“Phốc!” Hoàng Anh nhảy xuống trước mặt tôi, phủi
phủi tay và mỉm cười:- Giờ thì thoát ra ngoài chứ, Thư Anh?Tôi run run: – Tớ sợ lắm. Lỡ ba biết sẽ giận ghê gớm.- Không sao đâu. – Hoàng Anh trấn an – Đây sẽ là
một bí mật. Cậu sẽ trở lại nơi này trước khi ba cậu về, được chứ?Tôi suy
nghĩ một lát rồi khe khẽ gật đầu. Hoàng Anh giúp tôi thoát khỏi gian nhà kho đáng
ghét đó một cách dễ dàng. Tôi bước từng bước chậm chạp xuống chiếc thang Hoàng
Anh dựa vào góc nhà kho lúc leo lên mái nhà. Ra ngoài rồi tôi mới hiểu hết ý
nghĩa của… tự do. Chúng tôi leo lên sân thượng nhà Hoàng Anh chơi, nơi có thể quan
sát mọi thứ xung quanh. Cho đến khi trời bắt đầu tối, sắp đến giờ ba tôi
về, Hoàng Anh lại giúp tôi chui vào gian nhà kho tối om, núp sau chiếc xe bò trò
chuyện với tôi cho đến khi ba tôi về nhớ đến tôi, hốt hoảng mở cửa đón tôi vào
nhà. Hẳn ba tôi hối hận lắm khi đã làm tôi sợ hãi. Ba không hề biết chuyện gì
đã xảy ra ngoài việc đã làm tôi hoảng sợ. Cũng từ đó, tôi luôn sợ phải ở một
mình trong bóng tối. Đó là thử thách về lòng dũng cảm đầu tiên trong đời.***