English EN Vietnamese VI

Hãy cho Em gái gọi anh là Gió…

Tắt tính năng chặn quảng cáo nếu không xem được Clip. Xem toàn màn hình (Full Screen) để hạn chế quảng cáo

Hãy cho Em gái gọi anh là Gió…

Tôi ngẩng đầu lên và bất ngờ khi trước mặt tôi là anh Thắng… vẫn gương mặt đó, vẫn vóc dáng đó, bộ quần áo thể thao đỏ viền trắng và cả… chiếc dây đeo tay màu đỏ…

Tôi muốn gọi anh là Gió, chẳng phải vì anh tên Phong mà đơn giản bởi vì nếu không có chiều Gió ấy thì có lẽ rằng tôi cũng không yêu anh. Tôi gặp anh trên một con đường mà tôi cũng muốn gọi tên là con đường gió vì chính xác thì con đường ấy chẳng bao giờ thiếu gió. Con đường ấy rất bình thường trong cảm nhận của tôi, chỉ đến khi Gió xuất hiện ở đó… Cái khoảnh khắc gặp Gió của tôi cũng hết sức bình thường…

Hè đến, ba mẹ bảo tôi tập chạy đơn giản vì ba mẹ bảo có lẽ tập chạy sẽ giúp tôi cải thiện vài cm chiều cao vốn đã nấm lùn của tôi. Ừ, tập thì tập… và ngay ngày đầu tiên tập chạy, tôi đã gặp Gió cũng đang tập chạy cùng một quả bóng rổ. Cái cách mà Gió ăn mặc cũng rất giản dị, nhưng trông rất phong cách: một bộ đồ thể thao cộc màu đỏ viền trắng rất nổi bật, một đôi giày thể thao trắng, một chiếc dây buộc cổ tay cũng màu đỏ… Tôi và Gió chạy qua nhau, không ai có một phản ứng gì, đường ai nấy đi… Mấy ngày liền như vậy, cho đến một hôm tôi nổi hứng hái lục bình chơi, quả thật lục bình nở tràn ở đầm nước lớn dọc đường gió cũng là một trong những lí do khiến tôi chọn con đường này làm nơi lí tưởng để chạy bộ. Lục bình nở nhiều lắm, một màu tím mê hồn pha lẫn màu xanh non dịu mát của lá làm không khí ở đây có một sự yên bình lạ… Nhưng tôi là đứa tham lam, tôi không muốn chỉ ngắm nhìn thôi, tôi muốn hái chúng lên nữa. Vậy là tôi mon men lại gần chỗ có hoa gần bờ để hái chúng. Quả thật, trông nó gần nhưng cao quá tầm với của tôi. Nhưng không sao, cố một chút… một chút nữa là tới rồi… thêm một chút xíu nữa… tôi ngã xuống đầm… vẫn nghĩ là đầm không sâu nhưng đạp chân mãi không thấy đáy tôi đâm hoảng… Tại tôi không hề biết bơi… nước vào mắt… vào mũi… vào miệng… Tôi thấy ngộp thở, nhưng không hiểu tại sao tôi không thể kêu cứu… tôi chìm dần… chìm dần… Đột nhiên có một bàn tay kéo tôi lên… thì tôi biết mình được cứu… người ấy kéo tôi lên bờ, không khí tràn đầy vào lồng ngực tôi khiến tôi ho sặc sụa…

– Bé định chơi trò gì kì quái vậy? Suýt chết đuối đó biết không hả?

Nghe giọng nói tôi mới ngoái lại nhìn ân nhân của tôi… ngạc nhiên đó chính là chàng trai tập bóng rổ… Anh ta vừa hỏi, vừa đập tay vào lưng tôi cho tôi ho hết nước ra. Lúc đỡ ho tôi mới nói:

– Em định hái lục bình, cảm ơn anh đã cứu em… Em cứ nghĩ đầm không sâu… mà sao Em gái chỉ cố với chút xíu mà đã ngã rồi. Ôi tưởng tiêu đời rồi chứ!

– Tôi phải bắt đền Em gái mới được, tôi vì cứu Em gái mà ướt từ đầu đến chân rồi nè!

Lúc ấy tôi mới quay sang ngắm kĩ “ ân nhân”… đúng là ướt hết thật… áy náy quá biết làm thế nào bây giờ… Đang bối rối thì ân nhân lại lên tiếng:

– Em cũng thích lục bình hả? Anh cũng thích, nhưng anh không thích hái chúng lên, lục bình phải ở bên nhau, gắn kết với nhau thì mới đẹp, chứ lấy riêng một bông lục bình lên không đẹp đâu… Em nhìn dải lục bình ở đoạn kia kìa… đẹp không?

Tôi nhìn theo hướng tay anh chỉ, anh ấy nói đúng, chúng quả thực rất đẹp… giản dị thôi nhưng đẹp đến mê hồn… Tôi quay lại nhìn ân nhân… mái tóc ướt nước còn thỉnh thoảng giọt xuống mặt anh, anh say sưa ngắm lục bình mỉm cười như lần đầu tiên chứng kiến cảnh đẹp trời cho vậy… nhưng quả thật trông ân nhân lúc ấy hiền và đáng yêu như thiên sứ…

– Em tên gì vậy? Anh tên Thắng.

– Em tên Vũ. Nguyễn Hạ Vũ…

– Hay thật! Em là mưa mùa hè… cái tên rất dễ thương…

– Anh cứ đùa hoài, anh nói vậy thôi chứ nhiều người ghét mưa lắm đó!

– Sao lại ghét? Anh thích mưa lắm, đặc biệt là mưa mùa hè…

– Em mà là mưa thì anh là gió đó!

– … Anh không hiểu.

– Thắng trong tiếng anh là “win” thêm chữ “d” vào cuối là thành “wind” (gió)…

– Đúng là chỉ có Em gái mới nghĩ ra thôi đấy!

– À ân nhân muốn Em gái đến đáp thế nào đây?

– Đền anh ấy hả? Tùy tâm Em gái thôi… hay Em gái nhận anh làm sư phụ đi, anh dạy Em gái chơi bóng rổ… Ở trường chơi với nhiều người vui vẻ, về đây chơi có một mình cũng buồn…

– Ừ cũng được, biết đâu Em gái lại cải thiện được vài cm chiều cao – tôi nói đùa và gật đầu nhận lời – mà anh học trường nào vậy?

– Anh học trường Đại học Bách Khoa năm Nhất, còn em?

– Năm nay Em gái học 12 rồi, Em gái sắp phải thi đại học rồi… hắt xiiiiiiiiiii…

– Thôi Em gái về thay quần áo đi không cảm lạnh bây giờ! Nhớ mai lại đây tập bóng rổ với anh nha…

– Em nhớ mà, anh cũng về đi, muộn rồi…

Nói rồi tôi và anh Thắng tạm biệt nhau ra về. Tôi thì lo không biết nói sao với bố mẹ về vụ ướt như chuột lột thế này đây…

Chiều hôm sau đúng như lịch chạy bộ, tôi lại ra con đường đầy lục bình ấy. Đang chạy qua một khoảng lục bình thuyệt đẹp, tôi mải mê vừa chạy vừa ngắm, bỗng có tiếng gọi:

– Nhóc ơi! Sư phụ ở đây nè!

Tôi quay về phía có tiếng gọi thì thấy anh Thắng đang vẫy tôi, tôi mỉm cười chạy lại. Đến gần tôi đứng nghiêm chào kiểu quân đội:

– Đệ tử chào sư phụ!

– Nhóc con! Lúc nào cũng đùa được! Lại cái cây cao kia đi…

– Làm gì ạ?

– Sư phụ nói thì nghe đi!

– Không hiểu nên không nghe!

– Em bướng thật đấy! Ra đó thì mới có rổ mà tập ném chứ, anh buộc một cái rổ ở đó rồi… mà mấy ngày chạy Em gái chẳng để ý gì cả…

Khi bạn không vào được Mobiblog, hãy truy cập Mobiblog.fans để lấy địa chỉ website chính thức
Bạn cũng có thể thích

Phim Sex Đảo Tối Cổ

Đảo Tối Tổ - sisainlive.com là website xem phim Sex Việt Nam hàng đầu. Cập nhật các bộ phim Sex loạn luân, Sex Livestream online, Địt nhau online livestream trực tuyến. Với Đảo Tối Cổ, bạn tha hồ xem các clip thác loạn của giới trẻ Việt Nam.

Phim Sex Động Tối Cổ - sisainlive.com

Phim Sex Vietsub Không Che - pornvietsub.com

Ảnh Sex Gái Việt 2k - vav2k.com

Hình Sex Gái Việt Nam - viet2k.com

Hình Ảnh Sex Hot Girl - vavporn.com