English EN Vietnamese VI

Chia tay? Ừ, có sao đâu nhỉ?

Tắt tính năng chặn quảng cáo nếu không xem được Clip. Xem toàn màn hình (Full Screen) để hạn chế quảng cáo

Cô yêu Hiếu, nhưng không phải cái con người đã nhẫn tâm vò nhàu và ném phăng cô đi. Cô yêu Hiếu, nhưng không phải cái con người đã đẩy cô vào những cơn sóng gió trong lòng để tự tổn thương.

Normal.dotm
0
0
1
1331
7591
Techland
63
15
9322
12.0

0
false

18 pt
18 pt
0
0

false
false
false

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin-top:0in;
mso-para-margin-right:0in;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:0in;
line-height:115%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:12.0pt;
font-family:”Times New Roman”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-fareast-font-family:”Times New Roman”;
mso-fareast-theme-font:minor-fareast;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;}

Mưa xối mát một sáng hè, nắng tan vào những tia nước ngọt lịm
như chưa từng hiện hữu. Màu nước không thực chảy dài trên khung cửa sổ, liên tiếp
vuốt trôi cái khô ráo bám dính trên đó suốt những ngày qua. Ẩn hiện trên bức tường
trong vắt ngăn cách căn phòng và thế giới bên ngoài là những hình thù đủ kiểu
dáng, kích cỡ. Trái tim, một kí hiệu mặt cười theo sau bằng cái vẻ bí xị đối lập;
5 ngón tay xếp ngay ngắn, những chữ cái ráp nối lộn xộn hay có chăng là người
ta không thể cắt nghĩa được; và sau cùng nhất, xa nhất, là một vòng tròn nho nhỏ,
mờ mờ, trống rỗng, còn âm ấm.

Thảo đã làm cái công việc trẻ con đó để lấp đầy buổi sáng vắng vẻ
đến rỗng tuếch. Thảo âu yếm gọi trò này là “vẽ lên mưa”. Cô bắt đầu bằng cách
in dấu hơi thở của mình trên tấm kính, sau đó chồng lên lớp sương mỏng đục ấy
những cảm xúc thất thường của mình. Mỗi ngày mỗi chủ đề khác nhau, tùy vào tâm
trạng, nói chung là đa dạng và phong phú vô cùng. Chủ đề hôm nay ấy à?

Thất tình.

© Mobiblog.Org

Khoảnh sân nhỏ toẻn hoẻn trước nhà cam tâm hứng chịu từng sợi
mưa giăng lạnh toát, không có ý kêu ca, chỉ đơn giản là đứng yên cho nó vấy lên
mình một chút mới mẻ, cảm giác như được thả hoang sau những ngày nồng mùi nắng.
Thảo đột nhiên bật cười thành tiếng khi có ý đem mình đi so sánh với cái sân. Chính
là vì, mảnh hồn khô khốc giữa tiết tháng sáu của cô cũng đang khát mưa đến ngây
dại. Chính là vì, chợt hiểu ra mưa có khả năng xoa dịu những vết nhức trong Thảo,
những vết nhức không cần được hong khô, rát lắm. Những vết nhức đành chỉ chấp
nhận ít phút mơn trớn trong sự dịu dàng, chứ chưa thể chữa lành. Cái liều thuốc
thần dược ấy, anh là người duy nhất biết cách pha chế. Anh ra đi ư?

Không sao, còn có mưa.

Tiếng bao tử réo đòi bữa sáng hệt một đứa trẻ khó chiều bắt cóc
Thảo khỏi những tự tình mông lung. Thảo ghét bị đói, cảm giác cồn cào trong bụng,
rất xót. Cô mau lẹ đẩy cửa ra ngoài, để lại những hình thù kì quái ban nãy sau
lưng, lúc này đã bị mưa làm nhòa. Liệu tình cảm đó cũng có nhạt như thế? Có dễ
bị cuốn trôi như thế?

Muốn hỏi anh quá.

Thảo hỏi rất nhiều điều, về đủ mọi khía cạnh, chẳng phải để làm
khó anh, chỉ là tò mò vậy thôi. Bao giờ anh cũng trả lời được, nếu không có đáp
án sẵn trong đầu, anh sẽ cần mẫn đọc sách tìm tòi cho đến khi hiểu vấn đề mới
thôi. Vậy mà khi anh “đá” cô, anh đã xin lỗi, xin lỗi vì anh sẽ mãi không thể
trả lời câu hỏi này.

Nhìn từ trên xuống, thành phố buổi sớm trải dài một tấm thảm đủ
sắc màu, màu của những chiếc ô gợi nhớ đến cầu vồng, những chiếc ô phơi mình ướt
sũng. Thảo nương người dưới cái vòng tròn di động màu đỏ của mình, tay kia đút
sâu vào trong túi áo, như không chịu được cái ý nghĩ “lạc lõng giữa một rừng những
gương mặt” này. Nhỡ đâu có người vô tình nhận ra tay trái cô hôm nay không cầm
một chiếc ô đen tuyền khác thì sao? Nhỡ đâu có người bắt gặp khoảnh khắc thiếu
vắng một cái cầm tay ấm áp như mọi ngày thì sao? Nhỡ đâu… ? Nhỡ đâu… cô lại đem
mình đặt vào mớ kí ức nồng nàn đã rồi hoen ố đấy mà tị nạnh so đo với thực tại
phũ phàng thì sao?

Từ lâu đã dặn lòng phải nâng nước mắt thật cẩn thận, chỉ có thể rưng
rưng trên mi thôi, tuyệt nhiên không được rơi. Thế nên Thảo quyết định giấu kín
bàn tay mình trong áo, không cần anh, không cần tình yêu nhất thời, tự bản thân
có thể ủ ấm bản thân. Cô chấp nhận để một người dễ thay lòng đổi dạ ra đi, cô hận
thứ cảm xúc nửa vời kiểu cả thèm chóng chán, cô tập yêu chính mình một cách trọn
vẹn như cái thời anh chưa từng xuất hiện.

“Để xem anh có đủ sức quật ngã Em gái không, Hiếu nhé.” Thảo lặp đi
lặp lại câu nói đó trong đầu như một loại thần chú kì bí. Cô thách thức anh, cả
tình yêu, và nỗi đau. Cô không trông mong chúng đến, nhưng nếu anh đã đang tâm
gieo vào lòng cô bão tố thì để xem trái tim này có ngã gục hay không. Để được một
lần quay cuồng trong vòng xoáy của yêu ghét, để trìu mến ấp ôm thì quá khứ và
khóc vùi khi nhìn lại thì hiện tại. Thảo không cần Hiếu quay về, cô chỉ cần
mình, cần chính bản thân mình quay về, hay chính xác hơn là được trả về. “Anh đúng là tàn nhẫn một cách
ngọt ngào khi có thể giấu mất cả trái tim lẫn lí trí của em”, trong một bức thư
nào đấy dành cho Hiếu, Thảo đã nói như thế. Cô viết rất nhiều thư, nhiều đến mức
không đếm xuể. Bao nhiêu ngày xa nhau là bấy nhiêu bức xếp thành chồng, hoặc
hơn thế nữa.

Khi bạn không vào được Mobiblog, hãy truy cập Mobiblog.fans để lấy địa chỉ website chính thức
Bạn cũng có thể thích

Phim Sex Đảo Tối Cổ

Đảo Tối Tổ - sisainlive.com là website xem phim Sex Việt Nam hàng đầu. Cập nhật các bộ phim Sex loạn luân, Sex Livestream online, Địt nhau online livestream trực tuyến. Với Đảo Tối Cổ, bạn tha hồ xem các clip thác loạn của giới trẻ Việt Nam.

Phim Sex Động Tối Cổ - sisainlive.com

Phim Sex Vietsub Không Che - pornvietsub.com

Ảnh Sex Gái Việt 2k - vav2k.com

Hình Sex Gái Việt Nam - viet2k.com

Hình Ảnh Sex Hot Girl - vavporn.com